Kể từ ngày 3/1/1976 đến nay, Trường Đại học Văn hóa TP. Hồ Chí Minh (HCMUC) đã đi qua chặng đường tròn nửa thế kỷ. Từ Trường Nghiệp vụ Văn hóa - Thông tin, qua nhiều lần nâng cấp, đổi tên, nhà trường đã trở thành một cơ sở đào tạo đại học uy tín, đạt nhiều thành tích vẻ vang: Huân chương Lao động hạng Nhất, Nhì, Ba; Huân chương Độc lập hạng Ba; nhiều Cờ thi đua của Chính phủ, Bằng khen của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch; đặc biệt là việc được công nhận đạt chuẩn kiểm định chất lượng giáo dục theo Thông tư 12/2017/TT-BGDĐT.

HCMUC được xem là một trong những trường đại học chất lượng cao ở khu vực phía Nam, nơi hội tụ chiều sâu lịch sử và khát vọng vươn tới tầm cao mới, được xã hội tin yêu. Hạnh phúc thay cho những ai đã và đang công tác, học tập dưới mái trường này. Vì sao tôi đến với HCMUC? Khó có thể lý giải trọn vẹn, chỉ có thể nói rằng: đó là một duyên lành. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình công nhân cao su nghèo, không có truyền thống học tập. Cả nhà thường xuyên thiếu gạo, luôn thiếu sách. Mê sách, tôi phải đi thuê hoặc đọc nhờ ở nhà hàng xóm. Cuộc cách mạng giải phóng miền Nam đã mở ra cho tôi con đường đến với mái trường sư phạm, theo học ngành Ngữ văn đúng với sở thích. Dưới sự dìu dắt của thầy cô, tôi bắt đầu làm quen với việc sưu tầm, nghiên cứu văn hóa dân gian.

Cuối năm 1987, từ Trường Đại học Sư phạm Quy Nhơn trở về tỉnh Đồng Nai, tôi mong muốn trở thành giáo viên trung học phổ thông, nhưng biên chế không mở lối. Cơ duyên đưa tôi đến với ngành tuyên giáo - khi ấy, tôi chưa hiểu nhiều về công việc này, chỉ thấy có chữ “giáo” là thuận lòng. Nhiều năm làm công tác tuyên giáo, rồi đảm nhận nhiều nhiệm vụ khác, tôi luôn nỗ lực hoàn thành trách nhiệm được giao, nhưng trong lòng vẫn thấy thiếu một điều gì đó. Tôi lấy việc sưu tầm, nghiên cứu văn hóa dân gian địa phương làm cứu cánh, song giấc mơ trường lớp vẫn âm ỉ. Qua những lần dự hội nghị, hội thảo, giao tiếp với các thầy cô của HCMUC, tôi chợt nhận ra: đây chính là nơi thắp lửa cảm hứng của mình.

Từ năm 2006, tôi bắt đầu có những giờ giảng chính thức tại trường, trước hết là các chuyên đề về văn hóa dân gian, sau đó là quản lý văn hóa, văn hóa học; tham gia nghiên cứu khoa học, hội thảo, hướng dẫn học viên, nghiên cứu sinh. Những ngày đầu, tôi không tránh khỏi bỡ ngỡ, thiếu tự tin. Chính tấm gương lao động, sự tận tâm với nghề, yêu trường mến lớp của các thầy cô đã tiếp thêm động lực để tôi vượt qua khó khăn.Thời điểm ấy, việc tham gia giảng dạy và hoạt động tại trường không hề dễ dàng. Cơ quan chủ quản chưa thật sự tạo điều kiện, tôi phải thu xếp thời gian ngoài giờ hành chính, chủ yếu vào ngày nghỉ, không sử dụng xe công, đi xe buýt, đến mức có người còn nghi ngờ!

Rồi mọi khó khăn cũng qua đi. Tôi dần trở thành “người nhà” của HCMUC, cùng chia sẻ những trăn trở, niềm vui và nỗi niềm chung. Điều níu giữ trái tim tôi chính là những giá trị rất thật của nhà trường: tất cả vì người học; mọi hoạt động đều cởi mở, minh bạch, nghiêm minh; dù còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, lãnh đạo và giảng viên vẫn không chùn bước, luôn tạo điều kiện tốt nhất, ít tốn kém nhất cho học viên. Ở đây không có sự vòi vĩnh, không làm khổ người học, không thấy “mùi hôi kim tiền” trong các mối quan hệ. Tôi không thể quên những đêm hoạt động ngoại khóa đầy cảm xúc, nơi thầy và trò cùng chung nhịp trái tim, từ trái tim kết nối trái tim. Mỗi lần đi công tác, khi giới thiệu mình là “người của HCMUC”, tôi luôn nhận được sự tin cậy và thiện cảm từ đối tác. Khi ấy, tôi hiểu ra rằng: thước đo văn hiệu của một ngôi trường chính là lòng người.

Đó là lý do tôi đến với trường, gắn bó với trường, và khi đã nghỉ hưu vẫn tiếp tục tham gia hoạt động của Hội đồng trường. Nếu có ai hỏi: “Hoạt động ở trường, anh được lợi ích gì?”, tôi sẽ không trả lời bằng hợp đồng hay thù lao, mà đặt tay phải lên ngực trái - nơi có trái tim.

Huỳnh Văn Tới

Bạn đang đọc bài viết trên Cổng thông tin điện tử của Ban Liên lạc Cựu người học Trường Đại học Văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ với Ban Liên lạc Cựu người học trường xin vui lòng gửi về hòm thư cuunguoihoc@hcmuc.edu.vn